Chiếc xe nhỏ trong tiệm tạp hóa đầu hẻm

Tiệm tạp hóa của cô Hạnh nằm ngay đầu hẻm. Không lớn, nhưng sáng nào cũng có người ghé mua đồ, gửi xe, hỏi chuyện. Trước đây, mỗi lần cần nhập thêm hàng hay chạy sang chợ đầu mối, cô lại phải gọi chồng chở đi. Có hôm ông bận, cô đành hoãn, kệ hàng trống dần mà sốt ruột.

Cho đến khi con trai cô đề nghị: “Mẹ mua chiếc xe nhỏ đi, mẹ đi gần thôi mà.” Cô cười, bảo mình lớn tuổi rồi, sợ đi xe. Nhưng rồi một buổi trưa vắng khách, cô ngồi xem thử trên điện thoại, đọc được nhiều chia sẻ về các loại xe ga 50cc. Người ta nói nhiều đến sự nhẹ, dễ chạy, phù hợp đi gần. Cô đọc chậm rãi, thấy đâu đó rất giống nhu cầu của mình.

Ngày có xe, cô dắt ra trước tiệm, đứng nhìn một lúc lâu. Chiếc xe không to, không hầm hố. Cô ngồi thử, chống chân rất chắc. Chạy vòng quanh hẻm vài lượt, tim đập nhanh, nhưng không phải vì sợ, mà vì cảm giác lâu rồi mới có.

Từ đó, buổi sáng cô tự chạy ra chợ, tự chở vài thùng hàng nhỏ về tiệm. Không phải chờ ai, không phải ngại nhờ vả. Có hôm tan chợ sớm, cô còn chạy thêm một vòng quanh khu phố cho mát.

Với cô Hạnh, chiếc xe ga 50cc không chỉ là phương tiện. Nó là cảm giác tự chủ quay lại sau nhiều năm. Và khi ai hỏi về các loại xe ga 50cc, cô thường nói: “Không cần biết xe cho ai, chỉ cần biết nó có hợp với mình hay không.”

0コメント

  • 1000 / 1000